Chúng tôi yêu nhau… như một lẽ tự nhiên… dù đồng nghiệp, làng xóm và cả những người thân phản đối gay gắt và đôi khi là lời xỉa xói: “Mẹ dòng quyến rũ trai tân”… Nhưng, tình yêu của chúng tôi lớn lao và cao thượng hơn những sự xoi mói và bình phẩm ấy…

http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/w642h/q42008/2009/09/07/06/90011252323340.jpg

Khi Tí và Tèo được 3 tuổi cũng là lúc sóng gió ập đến gia đình bé nhỏ của em. Cô thư kí của Trung vì đã phải đi phá thai quá nhiều lần nên lần này, cô quyết định giữ lại đứa con của họ và ép Trung phải ly dị vợ. Trung không chấp nhận, và cuối cùng, cô ấy đã tìm gặp em để nói cho em sự thật về mối quan hệ của hai người bây lâu nay…

Linh cảm có chuyện chẳng lành khi em không đi làm. Sau giờ nghỉ trưa, tôi phóng xe về nhà em. Vừa bấm chuông cửa thì Tí và Tèo đã hét ầm ĩ: “Bố ơi! Bố ơi! Đưa con đi chơi với!”. Tôi bế hai đứa trẻ vào nhà thì thấy em đang lau nước mắt, cố làm như không có chuyện gì xảy ra và vẫn niềm nở nói cười với tôi. Tôi không gặng hỏi vì tôi nghĩ em đã phần nào biết được chuyện tình cảm của Trung và cô thư kí ấy. Chỉ có chuyện ấy mới khiến em phải khóc và đau khổ như vậy…

Tối hôm đó, Trung lại đi “công tác”. Tôi đến chơi với hai con và cũng muốn hỏi lý do đã khiến em buồn phiền. Khi hai đứa trẻ không còn đủ sức để đùa giỡn với “bố nuôi” nữa thì chúng lăn ra giường ngủ một cách ngon lành. Nhìn gương mặt thiên thần của hai đứa bé và nỗi buồn hằn trên đôi mắt em, tôi giận Trung vô cùng…

Em pha hai cốc cà phê và lặng lẽ ngồi đối diện với tôi tâm sự: “Hình như anh biết mọi chuyện nhưng anh giấu em, phải không?”. Tôi không thú nhận và cố gắng hỏi chuyện và trẫn tĩnh nỗi buồn đang giằng xé trong trái tim em. “Nam à! Sao cuộc đời em lại lận đận như thế này chứ? Em làm gì có lỗi với Trung đâu? Tại sao Trung lại lừa dối em trong suốt ba năm qua? Tại sao Nam biết mà lại không nói cho em rõ. Tại sao vậy…?”

Em khóc nấc lên từng tiếng. Nghẹn ngào. Đau khổ… Tôi hiểu hơn ai hết nỗi đau em đang phải trải qua… Tôi không biết làm gì giúp em lúc này ngoài sự im lặng. Tôi không biết liệu một phần của bi kịch này có phải do tôi hay không? Nếu như tôi gần gũi Trung để chia sẻ và khuyên răn cậu ấy thì biết đâu vợ chồng họ đã không có sự rạn vỡ như ngày hôm nay? Hay, nếu tôi nói cho em biết mọi chuyện của Trung thì có lẽ, em đã có cách giải quyết nào tốt hơn? Cảm giác tội lỗi, đau đớn như đang giằng xé trái tim tôi khi nhìn thấy em úp mặt vào bàn khóc nức nở…

Yêu vợ bạn (Phần II), Bạn trẻ - Cuộc sống,

Tôi sẽ yêu chăm sóc con em như chính con đẻ của mình!

Tôi đến bên em. Lần đầu tiên, tôi nắm lấy bàn tay em, nhẹ nhàng động viên, an ủi em gắng vượt qua chuyện này. Dường như sự an ủi của tôi lại càng khiến em khóc to hơn… Tôi cảm nhận được sự đau đớn, tuyệt vọng của em khi bị chồng mình phản bội. Tôi ôm lấy bờ vai gầy của em và lúc này đây, tôi muốn mình là chỗ dựa vững chắc để em vững vàng hơn để vượt qua nỗi đau này… Em úp mặt vào lòng tôi nức nở khóc như một đứa trẻ. Và, cũng là lần đầu tiên, tôi mở rộng vòng tay mình để ôm chặt lấy em! Tôi muốn gánh hết nỗi đau trong tâm hồn em… Nếu như có thể đánh đổi sự bất hạnh của tôi để cho em có được cuộc sống bình yên thì tôi cũng sẵn sàng…

Bỗng nhiên, Trung hoãn chuyến “công tác” và trở về bất ngờ khi anh chứng kiến cảnh tượng Nga đang ở trong vòng tay tôi… Tôi vội vàng đứng dậy như một kẻ lén lút trộm cắp bị bắt quả tang, còn Nga thì chỉ biết ngồi trân trân với đôi mắt ráo hoảnh nhìn Trung.

Và tôi biết, đã đến lúc tôi nên đứng dậy ra về…

***

Bao nhiêu lần Trung hứa sẽ đuổi việc cô thư kí ấy để trở về bên gia đình cũng là bấy nhiêu lần anh để trái tim Nga quặn thắt khi biết được họ vẫn lén lúi quan hệ với nhau… Không chịu đựng nổi sự dối trá của Trung, Nga đã viết đơn ly dị. Dẫu biết, em vẫn yêu Trung nhiều lắm và cả hai đứa con thơ nữa… chúng rất cần một người bố, một gia đình tràn ngập tình yêu thương…

Hai người li dị, Trung để lại cho Nga ngôi nhà và quyền được nuôi hai đứa con. Đã bao lần, Nga nuốt nước mắt vào trong khi nhìn hai đứa con không có được bàn tay chăm sóc, yêu thương của bố. Căn nhà dường như cũng vắng vẻ và cô quạnh hơn khi không có bóng dáng người đàn ông trong gia đình.

Tôi vẫn thường xuyên lui tới nhà em để chơi với hai đứa trẻ và cũng muốn sẻ chia những nỗi đau mà em đang phải trải qua… Dường như em cũng hiểu được tình cảm câm lặng của tôi dành cho em… Em nhẹ nhàng hỏi:

- Sao Nam vẫn chưa yêu ai? Nga đã có một đời chồng và hai đứa con rồi, ấy vậy mà Nam vẫn chưa một mảnh tình vắt vai.

- Nam chưa tìm được người nào phù hợp với mình cả… Nhưng Nam tin, rồi một ngày nào đó, số phận sẽ đưa cô gái ấy đến bên Nam. Tôi nhìn thẳng vào mắt em và nhận thấy đôi mắt em đang rươm rướm nước

- …

Nhìn đôi vai gầy và khuôn mặt hốc hác của em, tôi không biết làm sao để có thể an ủi em được. Giá như tôi đủ bản lĩnh để có thể ôm chặt em vào lòng, lau khô những giọt nước mắt đang lăn trên khóe mi em… Và, giá như, tôi đủ dũng khí để thổ lộ tình cảm của tôi dành cho em trong suốt hơn 10 năm qua…

- Nam à! Anh có thể ngồi lại với em thêm một lúc nữa, được không?

Tôi đã định quay xe ra về nhưng không thể chối từ lời mời chân thành của em. Chúng tôi chỉ im lặng nhìn nhau, im lặng để cảm nhận nỗi đau và sự sẻ chia của tôi dành cho em…

Yêu vợ bạn (Phần II), Bạn trẻ - Cuộc sống,

Hạnh phúc sẽ luôn mỉm cười với những người biết yêu và dâng hiến bằng cả trái tim và khối óc của mình!

- Có phải anh đã từng có tình cảm với em? Em hỏi và nhìn tôi với ánh mắt dò xét

- Anh không chỉ đã từng có tình cảm với em… mà bây giờ, anh… – Tôi không thể nói ra được những tình cảm bấy lâu của mình, mặc dù tôi biết đây là cơ hội tốt để tôi thổ lộ tình yêu dấu kín trong lòng bao nhiêu năm nay.

Em đến bên tôi, nắm chặt lấy bàn tay tôi và nói: “Ngày ấy, Trung có nói cho em biết tình cảm của anh dành cho em. Em cũng đã từng mến anh, từng mong chờ sự mở lời của anh… Nhưng chờ đợi mãi, cuối cùng anh cũng chẳng nói… và, em yêu Trung”…

***

Chúng tôi yêu nhau… như một lẽ tự nhiên… dù đồng nghiệp, làng xóm và cả những người thân phản đối gay gắt và đôi khi là lời xỉa xói: “Mẹ dòng quyến rũ trai tân”… Nhưng, tình yêu của chúng tôi lớn lao và cao thượng hơn những sự xoi mói và bình phẩm ấy…

Tôi sẽ ở bên cạnh em, chăm sóc và yêu thương em bằng chính sự chân thành và cảm thông của mình. Dù hai gia đình ra sức phản đối, dù sẽ phải đối mặt với sự đàm tiếu của mọi người… nhưng tôi tin, với tình yêu chân thành của mình trong suốt 10 năm qua, tôi sẽ vượt qua được tất cả để xây dựng hạnh phúc cùng em và hai đứa con yêu của em!

Tình yêu là thế đấy! Nếu như bạn yêu thương người ấy thật lòng… đừng ngần ngại biểu lộ tình yêu của mình dành cho họ… Hạnh phúc sẽ luôn mỉm cười với những người biết yêu và dâng hiến bằng cả trái tim và khối óc của mình!


Random Posts